Mẫn đây, Mẫn đây

Sorry cả nhà rất nhiều, hôm nay mới lại được về nhà đây.

Các nàng nhớ vụ máy tính ta bị vỡ chứ? Cứ ngỡ là cứu được dữ liệu cuối cùng thì chỉ là floder, mất sạch sành sanh. Vì thế ta phải cắm mặt làm lại số liệu tài chính trong suốt 3 năm để trả công ty. Đến là nhục.

Công việc cũng hòm hòm rồi, ta hứa trong tháng này sẽ hoàn thành nốt hơn một chương còn lại. Sắp đến đoạn kết rồi.

Thanks các nàng, trong lúc ta mất tích vẫn liên tục vào nhà ta ngóng.

Bộ bộ kinh tâm 2 – Chương 28.2

Trên đường phố kinh thành, Hoằng Hãn nhìn dòng người đông đúc qua lại như thoi đưa, lại nhìn sang hàng quán lạ lẫm hai bên đường, trong mắt dường như vô cùng kinh ngạc, nhưng nhìn về phía Hoằng Lịch, bắt chước dáng vẻ nhàn nhã khoan thai, chậm rãi bước đi. Phó Nhã thấy vậy, chỉ ta nhìn về phía huynh đệ bọn họ, cười lớn.

Ta cũng che miệng cười khẽ. Nghe tiếng cười, Hoằng Lịch quay đầu lại, nhìn ta cùng Phó Nhã, cười nói ;

-          Nương… Cô cô, chúng ta cứ đi thế này sẽ khiến Hãn nhi mỏi chân.

Hoằng Hãn đứng bên cạnh, ngẩng đầu nhìn Hoằng Lịch, bất mãn nói :

-          Đệ không mỏi chân, Tứ ca coi thường đệ.

Hoằng Lịch chớp mắt, mỉm cười rôi tiếp tục dẫn Hoằng Hãn đi. Đi dạo hồi lâu, ta vấp chân suýt ngã, Hoằng Hãn thấy vậy chạy lại đỡ. Chúng ta nhìn nhau bật cười. Hoằng Lịch chỉ quán trà trước mặt, nói :

-          Chúng ta nghỉ tạm một lúc thôi.

Ta ngẩng lên, ba chữ ‘Đỉnh Sương Lâu’ đập vào mắt. Ta nghi hoặc, dường như trong trí nhớ của ta, Đỉnh Sương Lâu không phải ở đây. Có thể lâu lắm rồi không ra khỏi cung, nhiều việc thay đổi, ta nhớ nhầm phương hướng không chừng. Ta quay sang nhìn phía đối diện, không có cửa hàng ngọc ở đó.

Đứng ngơ ngẩn ở đó, Hoằng Lịch và Hoằng Hãn đã bước vào trong quán, đang quay lại ra hiệu cho chúng ta đi vào. Phó Nhã liền túm tay áo ta giật giật, nói :

-          Cô cô, có gì không ổn sao ?

Ta lấy lại tinh thần, lắc đầu với nàng rồi bước vào trong quán. Bốn người chúng ta ngồi trên lầu hai, sát cạnh cửa sổ trông xuống đường phố.

Tiểu Nhị từ nãy luôn đi theo phía sau, niềm nở hỏi Hoằng Lịch :

-          Gia, người muốn ăn gì ? Tiệm của chúng tôi có…

Hoằng Lịch đưa tay ngăn lại, thuận miệng nói ra vài món ăn. Tiểu Nhị kia chớp chớp măt nói :

-          Thì ra ngài là khách quan, tiểu nhân vừa tới nên không biết, mong gia thứ tội.

Nói xong, hắn chạy nhanh xuống lầu.

Hoằng Hãn thấy tiểu nhị chạy đi, liền hỏi Hoằng Lịch :

-          Tứ ca, bình thường huynh hay tới đây sao ?

Hoằng Lịch tươi cười, đang muốn trả lời thì ta đã chặn đứng câu chuyện, hỏi Hoằng Hãn :

-          Bên ngoài cung vui không ?

Hoằng Hãn gật đầu, nhưng vẫn tiếp tục nhìn Hoằng Lịch, dường như rất muốn nhận được câu trả lời. Hoằng Lịch thấy thế nói :

-          Cũng không thể nói là thường xuyên, chỉ là làm việc đi ngang qua thì ghé vào.

Hoằng Hãn liền gật đầu, nét mặt sung sướng vui mừng, nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ một hồi rồi lại hỏi Hoằng Lịch :

-          Đệ lớn lên, cũng có thể ra ngoài làm việc chứ ?

Hoằng Lịch khẽ gật đầu, Hoằng Hãn càng vui vẻ. Ta mừng thầm, hỏi Hoằng Hãn :

-          Nếu có thích ở luôn bên ngoài thế này không ?

Hoằng Hãn suy nghĩ một hồi, rồi bĩu môi từ chối :

-          Không muốn.

Thật không ngờ tiểu gia hỏa này một mực từ chối, khiến mong muốn của ta bị thất bại. Ta ngẩn ngơ, vẻ tươi cười biến mất, thở dài. Hoằng Hãn thấy ta như vậy, chiêm chiếp hỏi :

-          Hãn nhi nói sai rồi sao ?

Ta lắc đầu, không còn tâm tư mở miệng trả lời. Hoằng Lịch đưa mắt nhìn ta, ánh mắt nhàn nhạt nhìn ra ngoài cửa sổ. Phó Nhã làm như không nghe chuyện, nhìn quanh xem xét. Ta biết Hoằng Hãn sống trong cung từ nhỏ, nghĩ như vậy cũng không thể trách. Hoằng Hãn nghĩ mình đã nói sai, hai mắt liền nhìn ta chằm chằm, nghiêm túc nói :

-          Nếu như ngạch nương, a mã và Hãn nhi ở cùng nhau, đương nhiên Hãn nhi bằng lòng ở ngoài cung.

Ta cười, xoa đầu của Hãn nhi, thoải mái dịu dàng nói :

-          Ngạch nương không trách con.

Hoằng Hãn lúc này mới nhoẻn miệng cười, an tâm ngồi chơi.

Một trận cãi vã, hỗn loạn từ dưới lầu vang lên, còn lẫn cả tiếng một nữ nhi quát nhẹ trong mớ âm thanh ầm ĩ, như có như không. Hoằng Lịch nhíu mày, quay ra nhìn, cuối cùng không nhịn được bèn đứng dậy, bước xuống lầu. Hoằng Hãn lập tức nhẩy xuống, chạy theo sau.

Phó Nhã nhìn ta, vẻ mặt lo lắng:

-          Cô Cô, Nhã Nhi đi theo Hãn nhi, người đông, không nên để xẩy ra chuyện.

Ta gật đầu, Phó Nhã liền đi theo sau Hoằng Hãn. Đợi một lúc lâu, cả ba người họ đều không quay lại. Ta đứng lên lo lắng, bước xuống thang.

Đứng trên thang gỗ, quang cảnh cả tầng một ta đều quan sát được. Ở bàn giữa có bốn vị công tử mặc áo lụa ngồi. Cạnh bàn, một tiểu cô nương mười lăm, mười sáu tuổi ôm hồ cầm, đằng sau nàng một lão bà vẻ mặt rất kinh khủng. Lão bà này ôm trong tay một cô bé hai tuổi.

Cô nương đó vươn tay, lạnh lùng nói:

-          Trả lại cho ta.

Vị công tử ngồi gần nhất lỗ mãng cười nói:

-          Gia rất thích nghe ngươi gẩy đàn, ca hát, cũng đặc biệt thích người hát. Khăn tay này là vật đính ước của ta và nàng, bản công tử tất nhiên là phải cất kỹ.

Vừa nói, hắn vừa đem khăn lụa cất vào trong áo. Cô nương kia quýnh lên, loay hoay muốn đoạt lại khăn lụa. Chưa làm được gì, cô nương  kia đã vị hắn kéo ngã vào lòng. Mọi người xung quanh. Lão bà sau lung liền đặt đứa bé kia xuống, rút ra một cây roi, kêu lớn:

-          Tiểu thư!

Nghe lão bà gọi như vậy, ta giật mình nhìn kỹ. Ba tên kia mặc dù hơi giật minh, nhưng bộ dáng tuyệt đối không chấp nhận buông tay. Ta đứng đó tức giận, không rõ tiểu thư nhà ai vừa ra khỏi cửa đã gặp phải cơn giận không đâu thế này.

Cô nương đó đẩy gã trai ra, bước về phía sau mất bước, đón cây roi lão bà kia vừa tung tới. Tay giương lên, cuộn tròn roi lại rồi vung ra thật mạnh. Chiếc roi kia vung ra rồi bị giật về, mang theo một mảnh áo của gã trai đó. Gã trai đó bị đau, lồng lộng đứng lên, miệng rú ầm ầm.

Cô nương đó đưa tay ra, nói:

-          Trả cho ta!

Gã trai bị đau, không dám kinh nhờn, vội móc khăn lụa đưa ra trả. Cô nương đó đưa tay ra tiếp nhận, thấy tay hắn run bần bật, nhanh chóng lùi ra thật xa. Cô nương đem khăn lụa cất đi, xoay người lại nói với lão bà:

-          Đi thôi!

Lão bà đáp dạ rồi xoay người về phía cô bé con. Nhưng lúc này, cô bé kia đã biến mất. Lão bà quynshh lên, xoay tròn tại chỗ nhìn tứ phía.

Ba bốn nam tử kia nháy mắt, rồi thất tha thất thểu đi ra ngoài. Bọn kia biết xẩy ra chuyện không hay, nếu còn vẫn không đi, cô nương kia lại rat tay thì đâu có lợi.

Muốn tìm bọn Hoằng Lịch, ta quét mắt một vòng, thấy hắn đang đứng tại quầy nói chuyện với môt nam tử. Nhìn trang phục, ta chắc rằng hắn chính là chủ của Đỉnh Sương Lâu.

Phía sau Hoằng Lịch, bên trong quầy, Phó Nhã đang nắm tay Hoằng Hãn, Hoằng Hãn lại nắm tay cô bé kia. Chẳng biết có chuyện gì mà hai đứa nhóc vui vẻ mỉm cười.

Nhìn sang góc tường có hai rất khả nghi, ta liền bước nhanh xuống, giả bộ kêu lên vài tiếng. Ngoại trừ hai người này quay lại nhìn ta, còn những người khác không hề có tác động. Ta chen vào bên canh, kéo ty cô nương đó bước ra bên ngoài. Cô nương đó ngẩn ra, nhưng nhìn xem ta không giống người xấu nên không vung roi lên. Thế nhưng, nàng không đi theo ta ra ngoài. Nhìn dáng vẻ nàng yểu điệu nhưng sức lực rất lớn. Ta buông tay nàng, xoay người lại nói:

-          Người ngươi đang tìm đang ở phía quầy hang.

Sắc mặt nàng trùng xuống, theo ta bước ra ngoài đám đông.

Thấy vậy, đám đông tụ lại xem náo nhiệt dần dã ra. Lão bà đi phía sau chạy nahnh tới, kéo cô bé kia lại gần, ngồi xổm xuống dịu dàng hỏi:

-          Nhị tiểu thư, người có bị thương không?

Cô bé lắc đầu, quay lai dắt tay Hoằng Hãn nói:

-          Đây là cô cô của muội, Tề Cát Đặc. Đó là tỷ tỷ của muội, Tăng Đan.

-          Ta là… – Hoằng Hãn ngập ngừng.

Trước khi xuất cung, ta đã từng dặn Hoằng Hãn không thể nhắc tới mấy chữ hoàng cung, Ái Tân Giác La. Hoằng Hãn do dự, dường như không muốn nói dối, liền ngẩng đầu nhìn ta. Ta khẽ lắc đầu. Hoằng Hãn thât vọng, quay lại nói với cô bé :

-          Ta là Kim Hãn.

Ba người đó nói lời cảm ơn, rồi muốn đi ny. Hoằng Lịch nói :

-          Cô nương, dừng bước !

-          Công tử có gì căn dặn ? – Cô nương kia xoay lại hỏi.

-          Nếu như cô nương ở kinh thành không có chỗ dừng chân, ta có đề nghị thế này. Bạn của ta có mở một quán trà, hiện giờ đang cần người phụ việc. Cô nương nếu không chê, trước hết có thể đến đó, khi nào tìm được chỗ khác thì đi cũng không muộn. – Hoằng Lịch nhàn nhạt nói.

Cô nương đó quan sát chúng ta một hồi, sau đó gật đầu, thi lễ với Hoằng Lịch :

-          Tạ ơn công tử.

Hoằng Lịch đưa mắt nhìn ông chủ Đỉnh Sương Lâu. Hắn liền cuống quít đưa tay, làm tư thế mời, nói :

-          Cô nương, xin mời.

Đợi bọn họ đi khỏi, Hoằng Lịch cười nói :

-          Lăn lộn một phen, Hãn nhi chắc đói bụng rồi.

Hoằng Hãn vẫn ngóng ra cửa, dường như không nghe thấy gì. Phó Nhã lắc lắc tay, Hoằng Hãn mới quay sang hỏi ta :

-          Ngạch nương, Lan nhi và nàng đều thật đẹp.

Chúng ta ngẩn ra, rồi bật lên cười rộ.

Ăn xong bữa trưa, Hoằng Lịch nhìn xuống dưới lầu. Ta theo ánh mắt của hắn nhìn xuống, thấy mấy người thị vệ mặc thường phục đang tản bộ xung quanh quán.Bộ dạng bọn họ nhìn như nhản tản, nhưng thực ra là đang bao quanh quán.

Ta cười hỏi Hoằng Lịch :

-          Nếu thật sự có việc cần làm, ngươi cứ đi đi. Bọn họ đang ở đây, không có việc gì đâu.

Hoằng Lịch khẽ gật đầu, đứng lên chần chừ nói :

-          Ta đợi thêm một lúc nữa.

Ta lắc đầu, nói :

-          Sau này, thời gian rảnh của ngươi cũng không còn nhiều đâu. Tranh thủ thôi.

Ngẩng đầu lên nhìn ánh mặt trời, ta lại nói :

-          Lúc này cũng không thể đi ra ngoài. Chúng ta tới quán trà nghỉ tạm một hồi. Ngươi xong việc thì đến đó tìm.

Hoằng Lịch nghe được hai chữ ‘quán trà’ thì ngẩn ra, yên lặng nhìn ta nói :

-          Trương Dục Chi từ sau chuyện này, đã rời kinh thành. Nghe nói, hắn tới Thiên Sơn.

Ta vốn định hỏi Trương Dục Chi về chuyện của Thập tam, không ngờ hắn không ở đây. Hoằng Lịch lại nói :

-          Cúc xá hiện tại cũng do người của Lý Dục quản lý. Cô nương vừa ãy được đưa đến đó.

Ta mỉm cười, trong lòng có chút không vui. Hoằng Hãn ở bên cạnh nhào về phía trước, nói :

-          Ngạch nương, chúng ta đi uông trà thôi !

Ta cô đơn gật đầu. Hoằng Hãn chạy tới kéo áo của Hoằng Lịch, giục :

-          Tứ ca, đi thôi !

Hoằng Lịch nhìn ta, rồi cười với Hoằng Hãn :

-          Tứ ca còn muốn đến một nơi khác, đệ muốn đi không ?

Hoằng Hãn do dự, rồi cũng bước theo Hoằng Lịch.

Phó Nhã ở một bên từ đầu, nếu không phải khẽ cười hay mở miệng dỗ Hoằng Hãn, thì dường như không quan tâm tới câu chuyện của chúng ta.

Ta thở dài, nói với Hoằng Lịch :

-          Chúng ta cùng đi, đỡ lãng phí thời gian chạy qua chạy lại.

Hoằng Lịch gật đầu cười. Chúng ta chậm rãi đi xuống, ra khỏi quán. Mấy tên thị về cải trang lập tức bước theo, không xa không gần, không nhanh không chậm theo sát.

Bộ bộ kinh tâm 2 – Chương 28.1

Ta ngồi uống trà trong sân, bên cạnh để quyển sách đang đọc dở. Xảo Tuệ ngồi đối diện, gật gà gật gù ngủ. Hai năm trở lại đây, Xảo Tuệ đã già hơn, tóc phân nửa đã bạc trắng. Ta nhiều lần đề cập, để một tiểu cung nữ đi theo chăm sóc cuộc sống hàng ngày của nàng, nhưng nàng không đồng ý. Không những thế, nàng còn tự tay chăm sóc Lan nhi. Nàng nói ‘bọn trẻ đâu có tỉ mỉ đươc như ta’. Vì thế, dù nói thế nào cũng không thể lay chuyển được nàng, đành thầm căn dặn bọn Cúc Hương chú ý tới nàng nhiều hơn.

Hương trà thơm ngát bốn phía. Ta nâng chén trà đưa lên đảo một vòng trước mũi, hít đủ hương thơm rồi mới chậm rãi uống một ngụm.

Đúng lúc, tiếng Tiểu Thuận Tử từ bên ngoài gọi vào :

-          Nương nương ! Nô tài Tiểu Thuận Tử cầu kiến !

Xảo Tuệ nghe tiếng giật mình tỉnh dậy, kinh hãi nhìn về phía Lan nhi. Thấy Lan nhi không tỉnh giấc, Xảo Tuệ liền nhanh chóng bước ra mở cửa. Tiểu Thuận Tử cúi đầu chào Xảo Tuệ, rồi mang theo một hộp nhỏ bước vào.

Tiểu Thuận Tử tới trước mắt ta, nhẹ nhàng đặt chiếc hộp kia lên bàn rồi lui lại vài bước, hành lễ nói :

-          Nô tài tới chỗ đại sư phụ gốm trong cung. Sư phụ vừa mới nung xong, nô tài liền đem về để nương nương xem.

Ta nhếch miệng cười, mở hộp cầm ra hai chén gốm trong hộp quan sát. Lớp men xanh màu sắc tươi tắn bao phủ, hơi nghiêng thì thấy trơn nhẵn trong suốt. Ở giữa chén lõm hình cung, có hình một tiểu cô nương vô cùng sống động, là hình dáng Lan nhi ta đã gặp trong mộng.

Ta cười lớn, cầm lên chiếc chén còn lại. Chén này về hình dạng, màu sắc đều giống hệt cái trước. Đưa hai chén lên trước mặt, ta thấy Lan nhi, Hoằng Hãn đang tươi cười với ta.

Mải ngắm môt hồi, ta thấy Tiểu Thuận Tử vẫn đứng một chỗ, tay cầm cuộn tranh. Ta mỉm cười đưa tay nhận lại, đặt lên bàn, cười khen hắn :

-          Thủ công làm thật tốt. Hình vẽ thật giống.

Tiểu Thuận Tử vui vẻ, sung sướng nói :

-          Hình vẽ trên chén đều phong theo bức họa của hoàng thượng và nương nương, nô tài đâu dám qua loa. Mấy ngày nay, nô tài theo sát sư phụ, đề phòng xẩy ra sai sót.

Ta gật đầu, cười trách mắng :

-          Không cần quảng cáo rùm beng như vậy, ta biết ngươi làm việc luôn chu toàn.

Hắn cười nhăn cả mũi, cúi chào rồi xoay người rời đi.

Đặt đôi chén trong tay xuống, ta nhặt lên một đôi chén khác. Nghiêng chén nhìn, thấy hình Dận Chân mặc bộ áo màu xanh, sắc mặt buông lỏng, nhìn kỹ hơn sẽ thấy trong mắt hắn lóe lên tia giễu cợt. Trong cái chén khác, là hình vẽ của ta, sắc mặt hồng đỏ e thẹn, nhưng rất vui mừng.

Ta bật cười khanh khách. Xảo Tuệ lắc đầu cúi xuống dỗ Lan nhi. Thấy ta vẫn vui vẻ lật qua lật lại mấy cái chén, Xao Tuệ cười lớn rồi bé Lan nhi đi vào phòng.

Một tràng gõ cửa rất nhỏ vang lên, ta liền cất hết chén vào trong hộp, lớn tiếng nói :

-          Vào đi !

Ngạc đáp ứng mặc bộ y phục vàng nhạt bước vào. Vài năm không gặp, thân thể nàng héo hon đi nhiều, khóe mắt xuất hiện vài nếp nhăn.

Ngạc đáp ứng cúi người thi lễ, nói :

-          Nô tỳ đến đây nói lời cảm tạ với nương nương.

Mặc kệ đã xẩy ra chuyện gì, dù sao nàng cũng bị giam câm vài năm, rốt cuộc cũng có liên quan tới ta. Ta có chút áy náy, nâng Ngạc đáp ứng lên, nói :

-          Ngươi không cần cám ơn ta.

Ngạc đáp ứng ngẩn ra, vô cùng kinh ngạc, dường như không tin ta sẽ bình thản, khách khí đến vậy. Thấy nàng không có ý muốn đi, ta chỉ vào ghế đối diện, mỉm cười nói :

-          Ngồi xuống đi !

Nhìn sắc mặt, ta đoán nàng cũng không phải là tình nguyện đến cám ơn với ta. Ta im lặng chờ nàng nói trước.

Hai người yên lặng hồi lâu, Ngạc đáp ứng nói :

-          Có chút lời, nô tỳ nói ra khẳng định nương nương sẽ không hài lòng. Nếu như không nói, cả đời này nô tỳ e rằng cũng không thanh thản sống được.

Ta nhấc chén trà lên uống một ngụm, nhợt nhạt nói :

-          Có  gì cứ nói, đừng ngại.

Ngạc đáp ứng trầm ngâm một hồi, nhìn mông lung về phía trước nói :

-          Từ xưa tới nay, đàn ông đều ba vợ bốn nàng hầu. Hoàng thượng không phải là người đàn ông bình thường, thành ra Tam cung Lục viện cũng là lẽ thường. Nữ nhân trong cung vốn là đại diện cho các thế lực khắp nơi. Để cân đối, sử dụng những thế lực này, hoàng thượng liền đem con gái nhà quyền quý vào cung. Đương nhiên cũng có ngoại lệ, mà ngoại lệ thì thường là người con gái được hoàng thượng yêu thương tha thiết.

-          Lần trước vài tú nữ cùng được tuyển vào cung, chỉ có mình nô tỳ được hoàng thượng sủng hạnh. Vậy mà, nô tỳ chỉ được hưởng thụ duy nhất một đêm với hoàng thượng, rồi lập tức bị giam cầm nhiều năm như vậy. Điều này có ý nghĩa gì ? Hoàng thượng không cần chúng nô tỳ, hoặc là có người không dung chúng nô tỳ. Kỳ thực, nếu không cần hoặc không thể bao dung, vậy đừng nên tuyển tú. Như vậy, chúng nô tỳ có lẽ sẽ tìm được đấng phu quân phó tác cả đời, có thể hưởng thụ cuộc sống phu thê ân ái, con cái ngoan hiền, mỹ mãn mà sống. Hiện tại, chúng nô tỳ chỉ có thể tịch mịch suốt đời trong cung.

Ta nghe vậy ngẩn ngơ nhìn, thấy viền mắt nàng ửng hồng, mắt vẫn chăm chăm nhìn về phía trước. Thấy nàng như vậy, ta có chút khó chịu. Ngạc đáp ứng nói tiếp :

-          Năm nay lại có các tú nữ mới vào cung. Các nàng chắc chắn sẽ giống như nô tỳ ngày đó, trong lòng ấp ủ bao hi vọng, giấc mơ.

Ngạc đáp ứng nhìn sang ta, ánh mắt có vẻ giễu cợt :

-          Nô tỳ không biết nên cám ơn người, hay phải hận người.

Lòng ta vốn có một chút cảm giác áy náy, nhưng nghe nàng nói vậy, ta lại cảm giác không vui, im lặng rồi khẽ cười nói :

-          Ngươi cám ơn, hay ôm hận, đó là việc của ngươi. Bản thân ngươi đã nói, ta cũng nhắc nhở ngươi. Hoàng thượng sẽ không để cho bất kỳ ai tác động tới người, hay làm ảnh hưởng đến ta nên đừng nói là do ta không dung cho đám người dưới các ngươi. Hơn nữa, nếu không muốn trúng tuyển tú, biện pháp còn rất nhiều.

Tay Ngạc đáp ứng rung lên, nước trà sóng sánh ra ngoài. Nàng nhìn ta, buông chén, dịu dàng đứng lên, hờ hững thi lễ, nói :

-          Mặc kệ là thế nào, nô tỳ cũng phải cảm tạ người đã thả nô tỳ.

Ta mỉm cười :

-          Ngươi không cần cám ơn ta. Nói cho cùng, ngươi bị giam cũng là vì ta.

Ngạc đáp ứng nhìn ta, khẽ thở dài :

-          Đó là hậu quả nô tỳ phải gánh. Có một việc, nô tỳ nói để người rõ. Lần đó, hoàng hậu nhiễm bệnh, trong cung có lời đồn là do nương nương gây ra. Quả thực, nương nương đã trách nhầm, rải lời đồn không phải là nô tỳ.

Ta ngẩn ra, nhìn khóe miệng nàng giật giật. Ngạc đáp ứng cố gượng cười, nói :

-          Mặc dù không thể xác định rõ là ai, nhưng nô tỳ hoài nghi chính là Lam Đông cô nương ở Khôn Trữ cung.

Nghe nàng nói vậy, toàn bộ chuyện cũ lại hiện lên.

Năm đó, hoàng hậu từ Viên Minh viên trở về, lập tức mắc bệnh nặng. Tề phi, Ngạc đáp ứng cũng lần lượt gặp chuyện không may. Người có thể qua lại chỗ ở của hai người này, chỉ có thể là Lam Đông, cung nữ bên cạnh hoàng hậu.

Thật là kế sách nhất tiễn hạ song điêu. Hoàng hậu Ô Lạt Na Lạp thị nếu như không hồi phục, người đầu sỏ gây nên chắc chắn là ta. Đến lúc đó, nghìn người chỉ tội, chỉ có Dận Chân sẽ bảo vệ cho ta, nhưng lời đồn nhất định cũng sẽ làm ta bị tổn thương.

Sống trong cung, ai ai cũng tính toán, lập mưu bầy kế. Thật không ngờ, kẻ nham hiểm nhất lại là ả, em gái của tỷ tỷ.

Đến khi ta bừng tỉnh, nhìn quanh thì không thấy ai, chắc Ngạc đáp ứng đã bỏ đi từ lâu. Nghĩ tới những lời Ngạc đáp ứng kia nói, tâm tình ta trở nên rối bời, không thể bình tĩnh được.

Mặt trăng đã mọc lên đỉnh ngọn tre, ta hít thở thật sâu, đứng dậy men theo hành lang trở về phòng.

Nếu như ở chỗ này, ta không sơ suất làm vỡ nát vòng tay, nếu như lúc đó Lam Đông không nhìn thấy, nếu như một loạt sự việc xẩy ra trùng khớp, có lẽ không khiến ba mạng người phải chết oan uổng. Nếu chết, cũng chỉ nên để một mình ta chết mà thôi.

Nghĩ tới đây, ta cười khổ, cúi đầu nhìn cái bóng của chính mình, từng bước từng bước đi tới, càng lúc càng nặng nề.

Cuối cùng ta cũng đi được đến cửa Trữ hoa viên, muốn đi tiếp trở nhưng chân nặng trĩu, không thể lê bước. Nhìn ngõ dài trước mặt, một bên tường được ánh trăng chiếu sáng rõ như ban ngày, bên còn lại bị bóng tường cung đình che khuất, đen tối u ám. Đứng nhìn một lúc, chậm rãi ta bước đến cạnh tường, nép vào trong bóng tối, vịn tường từng bước từng bước rời đi

-          Nương nương, lão nô rốt cuộc đã tìm thấy người !

Cao Vô Dung mừng rỡ reo lên ở phía trước, một tay vén áo, một ty cầm đèn chạy tới cạnh ta. Ta dừng chân, nói không ra hơi :

-          Dìu ta trở về.

Cao Vô Dung bước đến, đỡ tay ta nói :

-          Trước bữa tối, hoàng thượng sai nô tài đi tìm nương nương. Những chỗ người hay đến, nô tài đều đã đến tìm mấy lần mà không tìm thấy. Cuối cùng, nô tài nhớ tới Trữ hoa viên, không ngờ người thực sự đang ở đây.

Ta không còn sức để mở miệng, chỉ mặc hắn đỡ đi về Tây noãn phòng.

Dận Chân đang đứng xem mấy chiếc chén hồi chiều, lật qua lật lại tập trung ngắm nghía. Cao Vô Dung đỡ ta bước vào, rồi cúi đầu lui ra ngoài. Dận Chân nghe tiếng đóng cửa, liền cẩn thận để mấy chiếc chén xuống, rồi quay lại nhìn.

Hắn vui vẻ, cười ngoác miệng nhìn ta.

Ta gượng cười, nhưng mép chỉ khẽ nhếch lên một chút, không ra nụ cười. Thấy thần sắc ta như vậy, Dận Chân sựng lại, yên lặng nhìn ta.

Ta đưa tay về phía Dận Chân, nét mặt hắn liền giãn ra, ôn hòa trở lại. Dận Chân bước lại gần, ôm ta vào lòng. Dận Chân hỏi :

-          Nhược Hi, đã xảy ra chuyện gì ?

Ta úp mặt vào ngực hắn, khẽ nói :

-          Không có chuyện gì, chỉ là mệt quá thôi !

Dận Chân buông tay, cầm lấy bàn tay của ta, nhíu mày, nhin thẳng vào mắt ta nói :

-          Nàng một ngày buồn một ngày sầu, nói cũng càng lúc càng ít. Nếu không ở trong Tây Noãn phòng, nàng lại một mình lang thang trong hoa viên. Nhược Hi, nàng như vậy làm sao ta có thể yên tâm.

Ta nhoẻn miệng cười, định nói vài câu trấn an thì hắn lại nói tiếp :

-          Nàng xem, thân thể càng lúc càng yếu ớt, một trận gió mạnh thổi qua đứng cũng không vững. Ngày mai, ta sẽ truyền thái y đến chuẩn mạch cho nàng.

Ta lắc đầu, lúc lắc cánh tay của hắn, nói :

-          Bản thân khỏe mạnh thế nào, ta hiểu rõ nhất. Chàng không phải lo đâu,

Dận Chân nhíu mày :

-          Người khác đã mặc y phục ngày xuân, nhưng nàng vẫn mặc đám quần áo dầy cộp của mùa đông. Trời đã ấm rồi, nhưng nàng vẫn đóng chặt cửa sổ, không để gió lùa vào. Nếu quả thực nàng khỏe mạnh, thì nói cho ta rõ vì sao lại như vậy ?

Ta cúi đầu, không biết nên nói thế não. Chẵng lẽ nói trong ngực ta lạnh buốt, chỉ làm thế mới dễ chịu hơn một chút.

Dận Chân nhắm mắt, thở dài rồi nói :

-          Từ khi Thập tam đệ gặp chuyện không may, nàng liền trở nên như vậy. Nàng cứ dằn vặt chính mình, lý do là gì ?

Trong lòng hổ thẹn, ta không biết nói gì, đành tựa đầu lên vai hắn, khẽ nói :

-          Chỉ là ngực rất đau thôi.

Dận Chân vỗ nhẹ lưng ta, ôn nhu nói :

-          Về sau, đừng bày ra bộ dáng này nữa.

Nghe hắn nói dù rất dịu dàng, nhưng lại bộc lộ vẻ kiên định, không muốn tranh cãi. Ta đành gật đầu, không thèm nói lại.

Dận Chân đỡ ta tới ngồi xuống, nói :

-          Ăn một chút đi.

Nhìn một bàn đồ ăn tinh tế tinh xảo, ta vẫn không có cảm giác đói. Nhìn bát canh có vẻ thanh đạm, ta múc một chén định uống. Uống một ngụm, ta ngẩng đầu hỏi :

-          Có thể cho ta mượn lệnh bài không ?

Dận Chân chậm rãi nuốt xuống miếng ăn, im lặng nghĩ rồi hỏi :

-          Nàng muốn xuất cung ?

Nghe khẩu khí nhàn nhạt của Dận Chân, nhưng tâm ý của hắn đã rõ, là không muốn cho mượn. Đây là chuyện mấy ngày nay ta mong muốn, làm sao có thể dễ dàng cho qua như vậy.

Hoằng Hãn càng lúc càng lớn, cuộc sống bên ngoài cung đình chưa từng được tiếp xúc. Cứ như vậy, so với các hoàng tử chân chính, không có sai biệt gì, sẽ trọng quyền lực mà không tôn trọng sinh mệnh của người khác.

Ta buông bát, tỏ rõ ý muốn, kiên định nói :

-          Ở trong cung lâu ngày, ta muốn ra ngoài hít thở một chút không khí tự do.

Ánh mắt Dận Chân buồn bã, dường như có chút hờn giận, nhưng rất nhanh lại biến mất. Hắn cười nói :

-          Để mai ta sai Cao Vô Dung mang một tấm đến cho nàng.

Ta nhìn hắn tươi cười. Dận Chân vẫn chăm chú nhìn ta, nói :

-          Nếu có thời gian, ta sẽ đi cùng nàng.

Ta giật mình, tinh tế nhìn hắn không chớp mắt, hiểu rõ sự lo lắng của hắn. Ta rất cảm động, lấy khăn lai miệng, chưa kịp mở lời thì hắn đã hừ nhẹ một tiếng, nói :

-          Hình như có người dù vất vả nhưng cũng không muốn cho ta đi cùng.

Ta bật cười, xích ghế lại gần hắn, dựa vào vai hắn, ngẩng đầu nói :

-           Tạ hoàng thượng thánh ân. Nô tỳ tự biết chăm sóc, không phiền hoàng thượng

Dận Chân nắm tay ta, cười lớn :

-          Không biết ai có phúc phận lớn đến vậy, được nương tử của ta hạ mình chiếu cố.

Chúng ta cười lớn một hồi. Ta giật mình, đây là ta sao ? là hắn sao ? Dận Chân thấy ta mê man, cũng ngưng cười, nhìn ta bất động.

Một hồi sau, ta giật mình, thấy hắn đang nhìn ta như vậy, khiến mặt nóng bừng, ngả người về sau. Dận Chân nhếch miệng cười hỏi :

-          Là ai ?

-          Hãn nhi – ta dáp.

Hai mắt Dận Chân trong suốt, nhìn ta không hề ngạc nhiên, dường như đã tự đoán được.  Ta cúi đầu, cầm tay Dận Chân, yên lặng vỗ về mấy ngón tay của hắn. Dận Chân bỗng mở miệng nói :

-          Sự sợ hãi của nàng, cũng bao gồm cả Hãn nhi ?

Ta ngẩng đầu, bình tĩnh đáp :

-          Bao gồm.

Dận Chân hít thở thật sâu, dường như có thở dài mà ta không rõ. Dận Chân lắc đầu, nhíu mày nói :

-          Hãn nhi vốn rất thông minh, còn nhỏ tuổi như vậy mà với sự việc xung quanh đã biết phán đoán suy luận, tương lại ắt có thành tựu.

Ta hoảng hốt, quýnh lên nói :

-          Ta không cần Hãn nhi có thành tựu to lớn, ta chỉ cần con trở thành người chính trực ngay thắng, tự làm tự sống, thế là tốt lắm rồi. Huống hồ, chàng đã từng đồng ý, miệng vàng đã nói, không được thay đổi.

Dận Chân bất đắc dĩ nhìn ta chằm chằm, ta quắc mắt lên nhìn hắn. Hắn liền lắc đầu, đứng lên bước về giường. Ta đi theo quan sát.

Dận Chân nằm lên giường, gối đầu lên tay, nhìn đỉnh màn. Ta đứng cạnh giường, quan sát hắn.

Thật lâu sau, hắn nhìn sang ta, nói :

-          Hãn nhi còn nhỏ, chúng ta không nên áp đặt suy nghĩ của mình lên con nhỏ. Đợi đến lúc con trưởng thành, nó sẽ biết nên làm thế nào.

Ta nghe hắn nói cũng hợp lý, vội vàng gật đầu đồng tình. Tuy Dận Chân vẫn chưa đáp ứng yêu cầu của ta, nhưng vẫn cho ta cơ hội giáo dục Hoằng Hãn.

Ta nằm xuống cạnh Dận Chân, yên lặng suy nghĩ. Phải làm thế nào để Hoằng Hãn sớm hiểu rõ ngoài hoàng cung, thế gian còn rất nhiều nơi tốt đẹp hơn.

Dận Chân xoay  người, ánh mắt đen kịt nhưng rất ấm áp nói :

-          Những người ở bên cạnh thiên tử đều mong muốn được nổi bật, nhưng nàng bao nhiêu năm nay vẫn vậy, không để tâm tới chuyện này, nhưng lại luôn khiến người ta không thể quên. Nàng có nhớ cái lần nàng dùng đĩa chén hình hoa các loại, đựng nước quả cho chúng ta uông không ?

Trong đầu ta lập tức hiện lên tình hình ngày hôm đó, trong lòng thầm nuối tiếng. Nhìn vẻ cười cứng đờ của Dận Chân, ta liền bật cười, che miệng cười rộ. Dận Chân liên giật mình, nhìn bộ dạng của ta có chút khó hiểu, hồ nghi nhìn ta. Ta cười nói :

-          Ta nhớ nhất không phải là việc đó, mà là cái lần ta cho chàng ăn bánh muối.

Thấy ta cười không ngừng được, hắn thở dài, ôm ta nói :

-          Đến bao giờ nương tử của ta mới không khiến vi phủ phải lo lắng đây ?

Vẻ cười của ta liền cứng đờ. Những ký ức này không chỉ lưu lại kỷ niệm, mà còn là những hồi ức nhuốm máu. Ta buồn bã, dán mặt vào ngực Dận Chân, không nhúc nhích.

Hái sen

Hi cả nhà.

Hôm nay ta đi cùng mấy người bạn về Làng Cười Văn Lang, Phú Thọ để phỏng vấn. Ta rất háo hức với màn quảng cáo ‘đến đây sẽ được cười vỡ bụng’. Trên đường đi, ta đã tăm tia được một đầm sen rất rộng trong làng. Vậy là chưa kịp phỏng vấn hay cười, ta rủ mấy người bạn ào ra đầm sen.

Một hồ sen bát ngát mênh mông. Mặc dù thời gian này, sen đã tàn nhưng hương sen vẫn ngan ngát, đám lá xanh cứ rập rờn theo gió. Nhìn cảnh này, ta thấy tiếc cảnh hồ sen nhựa trong phim ‘Bộ bộ kinh tâm’ quá, quay ở đây thì cứ gọi là…

Hào hứng ngoại giao một hồi, ta cũng được chủ đầm chèo thuyền lá vào đón ra giữa hồ. Ta thèm cảm giác trốn đời giữa hồ sen của Dận Chân.

Và sự thực thì:

Lúc đầu thì cũng tuyệt lắm, hơi chòng chành chút thôi

Kết thúc là lội bộ vào bờ

Bộ bộ kinh tâm 2 – Chương 27.7

Bên ngoài cửa Hiền Lương, hai cỗ xe ngựa đang đợi sẵn.

Dận Chân, Hoằng Lịch, Trương Đình Ngọc, ba người vừa đi vừa nghị sự. Khi đến gần cỗ xe ngựa, Trương Đình Ngọc quay đầu lại nhìn ta, do dự hỏi :

-          Vi thần cũng theo xe ngựa vào cung ư ?

Dận Chân mỉm cười, đưa mắt nhìn ta rồi nói với Trương Đình Ngọc :

-          Đình Ngọc, trên đường trẫm còn có chuyện trao đổi với khanh.

Hoằng Lịch liền cúi đầu, đợi Dận Chân cùng Trương Đình Ngọc lên xe ngựa, hắn mới đi về cỗ xe thứ hai.

Xảo Tuệ dắt tay Hoằng Hãn bước về phía cỗ xe thứ ba vừa đến. Hoằng Hãn đưa mắt nhìn quanh, bỗng rút tay ra, nhíu mày nói :

-          Ta cũng là một nam tử, làm sao có thể ngồi chung một xe với phụ nữ và trẻ em thế này được. Ta muốn ngồi chung xe với Tứ ca.

Lời Hoằng Hãn vừa nói ta, những người có mặt đều giật mình, đứng yên tại chỗ. Xảo Tuệ lúc đầu còn ngượng ngùng, nhưng dường như nhớ ra điều gì, sắc mặt liền trở nên vui mừng tán thưởng, nhìn Hoằng Hãn đi về phía Hoằng Lịch.

Trong phút chốc, ta không biết nên vui hay buồn, ngây ngốc đứng một chỗ.

-          Vi thần chúc mừng Hoàng thượng !

Trương Đình Ngọc vừa nhìn Hoằng Hãn leo lên xe, vừa ôm quyền nói với Dận Chân. Dận Chân đưa mắt nhìn ta, ánh mặt như cười rồi khẽ gật đầu với Trương Đình Ngọc.

Ánh trăng như dát bạc lên người. Ta ngồi uống trà thưởng trăng, vừa nghĩ lại chuyện Hoằng Hãn lúc sáng.

Có tiếng bước chân bước vào phòng. Ta xoay người nhìn lại, thấy Cúc Hương đang hành lễ :

-          Nương nương, đã rất muộn rồi, nô tỳ hầu hạ nương nương nghỉ ngơi.

-          Ngươi lui ra nghỉ trước đi – Ta nâng chung trà lên nhấp, lạnh lùng nói.

-          Nương nương, muộn lắm rồi. Người nghỉ ngơi thôi. – Cúc Hương dỗ dành.

-          Lui ra – Ta sẵng giọng.

Cúc Hương do dự một thoáng rồi quay người bước ra khỏi phòng. Đi được vài bước, nàng quay lại hỏi :

-          Nô tỳ thắp đèn nhé.

Ta thở dài. Cúc Hương đành bước đi.

Ta ngả người ra phía sau, ngơ ngác nhìn trăng…

Cửa phòng lại bị đẩy ta, Dận Chân chậm rãi bước vào, phía sau là Cao Vô Dung. Cao Vô Dung thắp sáng đèn trong phòng, rồi cúi đầu lui ra.

Dận Chân mỉm cười, đi tới kéo ta ngồi xuống đùi hắn, từ phía sau ôm thật chặt. Ta chậm rãi ngã vào người hắn, dụi trán xuống dưới cằm hắn. Hai người im lặng hồi lâu. Đột nhiên Dận Chân cười khẽ, xoa má ta, nói :

-          Nàng đang đợi ta ư ?

Vừa muốn giấu hắn, vừa nghĩ lại những lời hắn đã nói hôm trước, ta đành đáp ‘dạ’. Hắn hôn nhẹ lên tán ta. Ta ngâng đầu nhìn hắn, khiến hắn sửng sốt, theo đà hôn lên môi ta.

Sau một lúc lâu, hắn đứng thẳng dậy, bế ta lên giường. Dận Chân đứng nhìn ta một lúc, rồi cởi áo ngoài nằm xuống.

Dân Chân ôm ta vào lòng, nói khẽ bên tai ta :

-          Mấy ngày nay ta rất nhớ chàng.

Nghe mấy lời này, ta lại nhớ tới việc mình bị bỏ rơi ở Viên Minh viên mấy tháng, liền sinh oán khí, đẩy hắn ra. Hắn than khẽ, vội hỏi :

-          Là ta sai… nàng đừng nên tức giận.

Ta vẫn xoay mặt vào tường, hờ hững với hắn.

Qua một lúc, Dận Chân khẽ gọi :

-          Nhược Hi!

Ta vẫn không nhúc nhích. Dận Chân lại thở dài :

-          Nhược Hi!

Dận Chân ngạo mạn xoay người ta lại. Ánh trăng sáng chiếu vào, mông lung huyền ảo. Dận Chân nhìn ta kiên định, ta liền đưa mắt nhìn sang hướng khác. Hắn thấy vậy, đưa ta vỗ nhẹ lưng ta :

-          Nhược Hi, ta đồng ý với nàng, sẽ không để nàng sống đơn độc một minh nữa. Ta sẽ luôn luôn ở bên cạnh nàng.

Ta nghe mà cảm động, ôm lấy Dận Chân mà khóc.

Ta đứng vẽ chăm chú bên bàn viết. Có tiếng động bên ngoài truyền đến, ta ngẩng lên nhìn. Hoằng Lịch đang đẩy cửa bước vào. Hoằng Lịch đi vào, thi lễ xong rồi ngồi xuống ghế, nói chuyện :

-          Nhã Nhi hôm qua nói muốn đến thăm ngươi. Ta sợ hôm qua ngươi mới hồi cung, sợ thân thể mệt mỏi nên đã ngăn không cho nàng tới.

Ta ngồi đối diện hắn, nói :

-          Không phải ngại. Ta cũng lâu rồi chưa gặp Nhã Nhi. Nếu ngày mai rảnh, ngươi đưa nàng tới đây.

Hoằng Lịch gật đầu, im lặng một lúc mới nói :

-          Những cửa hàng cửa hiêu, Thập tam thúc đã giao hết cho ta. Năm ngoái, lợi nhuận thu được hơn tám mươi vạn lượng, ta đã đem nộp vào quốc khố.

Ta gật đầu, suy nghĩ một hồi lại nói :

-          Sau này, trọng trách của ngươi càng lúc càng nhiều, dù thế nào cũng nên dành thời gian cho mấy việc này một chút, đừng để bọn Lý Dục, già rồi không có bát cơm ăn.

Hoằng Lịch dường như có chút hoảng hốt, một lúc sau mới mở miệng đáp ứng :

-          Đích thân ta sẽ an bài. Không còn việc gì khác, ta đi đây.

Nhiều ngày nay ta vẫn gặp phải ác một. Do dự một hồi, không kìm được ta đành hỏi:

-          Ngạch nương của Lữ Lam Hi vẫn không tìm được ư?

-          Ngươi vẫn gặp ác mộng mỗi đêm sao? – Hoằng Lịch ngẩn ra.

Ta gượng cười, gật đầu. Hắn nhíu mày, nói:

-          Tại sao bất cứ chuyện gì ngươi cũng gánh trên người vậy? Có nhiều chyện không phải là do ngươi. Lữ Lam Hi gặp chuyện không may, mặc kệ là A mã, ngạch nương của Lam Đông đối với ả không có huyết thống nhưng vẫn chịu nạn chu di cửu tộc. Những việc này, dù có nói rõ cũng không thể thay đổi được. Đám thị vệ lúc đầu bị xử chết, hoàn toàn không phải ý của Hoàng A mã, là quyết định của ta.

Ta kinh sợ, chăm chú nhìn hắn, có chút không tin. Hoằng Lịch gượng cười, yếu ớt nói:

-          Chỉ cần là những người có quan hệ với Chân Hi các, Hoàng A mã sẽ không dễ dàng trừng phạt, huống hồ, người cũng không hiểu rõ tinh huống lúc đó.

Ta ngơ ngác nhìn hắn thản nhiên nói tiếp:

-          Sống trong cung không được phép nhân từ.

Ta đờ đẫn ngồi im. Hoằng Lịch nói tiếp :

-          Người nhà của những thị vệ này, ta đều đã thu xếp ổn thỏa, bọn họ sẽ không phải lo lắng đến sinh hoạt hằng ngày.

Kinh ngạc nhìn Hoằng Lịch đứng dậy bước ra khỏi phòng, đến khi hắn ra đến ngoài sân, ta mới lấy lại tinh thần. Đây là Hoằng Lịch mà ta đã nhìn hắn trưởng thành đây sao ?

Đang mông lung, đột nhiên ta nhớ tới Hoằng Hãn đã nói hôm qua, ngực đánh trống thình thình, khẽ rùng mình. Liệu Hoằng Hãn cũng sẽ trở thành như vậy ?

Khôn Trữ cung

Ô Lạt Na Lạp thị gò má hõm sâu, nét mặt ảm đạm, quần áo trên người không che nổi vẻ gầy gò. Dù sao Lữ Lam Hi cũng là người của Khôn Trữ Cung, Dận Chân dù chưa đề cập tới nhưng từ lúc đó không hề đặt chân tới đây. Hoàng hậu đương nhiên vì thế mà đau khổ.

Hoàng hậu đỡ lấy Lan nhi ôm vào lòng, lấy tay xoa nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn kia. Lan Nhi nhếch miệng cười khiến Hoàng hậu vui vẻ :

-          Gương mặt giống hệt như Hoàng thượng, cũng phảng phất nét của muội muội. Lớn lên, Lan nhi nhất định sẽ trở thành đại mỹ nhân.

Ta cười nhợt nhạt, không tiếp lời. Hi phi ngồi phía sau ta cũng đứng lên bước lại gần, cúi đầu nhìn rồi cười nói :

-          Thật rất đáng yêu, ai nhìn cũng thích.

Ô Lạt Na Lạp thị đưa Lan nhi lại cho Hi phi, nói :

-          Ngươi mang theo tiểu cách cách và các muội muội ra ngoài chơi. Ta có chuyện muốn nói với Hiểu Văn.

Hi phi cười với ta, ôm Lan nhi ra ngoài, nói với chúng phi tần

-          Chúng ta đưa tiểu cách cách ra ngoài một lúc.

Thập tam phúc tấn Triệu Giai thị đứng dậy nói :

-          Lúc này, trăm hoa trong Ngự hoa viên đang nở rộn. Thật đúng lúc.

Một đám phi tần thấy vậy liền đứng lên theo ra ngoài.

Ta nâng trà lên uống, yên lặng đợi Ô Lạt Na Lạp thị. Hoàng hậu từ từ mở miệng nói :

-          Hiểu Văn, muội còn nhớ lời ta đã nói chứ ?

Ta giật mình, chớp chớp mắt, nhất thời không hiểu hoàng hậu đang nhắc tới việc gì. Thấy vẻ mặt hoàng hậu khẩn trương, ta rung động, tinh tế nhớ lại, gượng cười nói :

-          Muội sẽ không quên.

Sắc mặt hoàng hậu được buông lỏng, cười gật đầu nói :

-          Dù bất kỳ chuyện gì xẩy ra, muội cũng không được rời bỏ hoàng thượng.

Ta im lặng ngồi, ánh mắt vô thức nhìn xuống mặt đất. Hoàng hậu khẽ thở dài, nói :

-          Ta thật có mắt như không. Ta vẫn cho rằng nha đầu Lam Đông kia chỉ có vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng trong sáng. Nếu như không phải do ta đề nghị, Thập tam đệ sẽ không xẩy ra chuyện, muội sẽ không bị hoảng sợ. Hoàng thượng mặc dù không trách ta, đó là vì tình cảm phu thê mấy chục năm mà thôi. Ta thân thể càng lúc càng yếu. Ta cũng muốn hậu cung sau này giao lại cho muội quản lý, nhưng ta cũng hiểu muội chẳng thích để ý những việc này. Nghĩ đi nghĩ lại, hậu cung chỉ có Hi phi. Tính nàng ôn hoàn, hiểu rõ nhân tình thế thái, có nàng đứng ra gánh vác, ta cũng yên lòng nhiều. Ta không có yêu cầu gì khác, chỉ hi vọng hậu cung có chuyện muội sẽ đứng ra giúp một tay. Vì hoàng thượng góp sức, ta chỉ có thể làm được đến vậy.

Nói xong những lời này, hoàng hậu lấy khăn che miệng ho một hồi. Ta ngồi yên, đợi nàng phục hồi, rồi nói :

-          Hoàng thượng từ lúc kế vị, hậu cung có quy củ rõ ràng, đều là do hoàng hậu. Người đừng nên lo lắng nhiều, nên tĩnh dưỡng thật tốt.

Hoàng hậu nhìn ta, muốn nói nhưng lại thôi, rồi thở dài, khẽ lắc đầu. Thấy biểu hiện của hoàng hậu như vậy, ta nghi hoặc hỏi :

-          Có việc, hoàng hậu xin nói thẳng.

Hoàng hậu im lặng suy nghĩ, hồi lâu mới nói :

-          Ả bị giam cầm nhiều năm như vậy rồi, coi như đã trừng phạt đủ. Muội muội xin với hoàng thượng, thả ả ra. Mấy năm nay, chuyện ở Tây Tạng, Ngạc gi cũng có công không ít.

Việc này, mấy năm nay ta cũng đã quên. Ta vội vàng gật đầu, nói :

-          Muội nhất định sẽ nói.

Hoàng hậu khẽ gật đầu. Ta thấy hoàng hậu chống tay muốn đứng lên, nhưng không thể bèn chạy lại đỡ nàng, nói :

-          Người cứ nằm xuống nghỉ ngơi, có chuyện sau hãy nói.

Hoàng hậu chậm rãi bước về giường, nằm xuống, vô lực cười nói :

-          Muội đi tìm các nàng đi, ta nghỉ một chút.

Ta gật đầu, xoay người bước ra ngoài.

Ra khỏi Khôn Trữ cung, ta bước tới ngự hoa viên. Chậm rãi đi, ta thở dài một hơi, thấy trong lòng khó chịu đành dừng bước, xoay trở về phòng. Cúc Hương đi theo hỏi :

-          Nương nương, tiểu cách cách vẫn đang ở ngự hoa viên, chúng ta không tới đó sao ?

Ta đi chậm lại, căn dặn Cúc Hương :

-          Ngươi đi bẩm với Hi phi một tiếng, ta trở về trước.

Buổi tiệc mừng đầy tháng cho Lan nhi đã kết thúc, lúc này ta trở về cũng không mất đi cấp bậc lễ nghĩ. Cúc Hương thấy vậy liền đáp dạ, xoay người rời đi.

Bộ bộ kinh tâm 2 – chương 27.6

Thảm cỏ trong Chân Hi các từ màu xanh đã ngả màu vàng úa. Bấm ngón tay nhẩm tính, hơn hai tram ngày đã trôi qua trong chớp mắt.

Trời vào đầu hè, không khí dần nóng bức nhưng ta vẫn luôn cảm thấy lạnh lẽo, cô độc. Lúc này, ta đang lững thững đi dạo giữa mấy bụi hoa trong các. Vài ngày trước, ta có nhận được thư gửi về từ Mông Cổ. Qua thư, ta cảm nhận được tình cảm sâu đậm Tá Đặc dành cho Thừa Hoan, cũng cảm nhận được tình thương yêu của Mẫn Mẫn đối với nàng. Cuối cùng, ta đã có thể hoàn toàn yên tâm, Thừa Hoan đã tim được hạnh phúc của mình, Thập tam và Lục Vu chắc cũng sẽ yên long.

Mỗi lần nhận được thư của Thừa Hoan, ta lại nhớ tới câu nói ‘con muốn nhìn thấy hung thủ ám sát ngạch nương phải đền tội’ kia. Thừa Hoan cũng đa chạy đi hỏi Hoằng Lịch, không biết hắn trả lời thế nào nhưng từ đó, Thừa Hoan không bao giờ nhắc lại chuyện này.

Ta mặc dù không hiểu, nhưng cũng không muốn khơi lại chuyện này. Ta đã không thể quản, cũng thể đi hỏi. Hoằng Lịch thấy ta như vậy, đương nhiên là cũng không chủ dộng nhắc đến. Vì thế, ta đành chon chuyện này thật sâu trong lòng.

Tiếng bước chân quen thuộc từ phía sau vang lên, ta thâm thở dài.

Vẫn đi dạo bên bồn hoa, ta thong thả đi thẳng. Người phía sau liền cung kính nói:

-          Nương nương, mời nương nương theo lão nô hồi cung. Từ mùa đông năm ngoái tới giờ, người một mình ở lại trong vườn, hoàng thượng vô cùng lo lắng. Hiện tại, tiểu cách cách đã đầy tháng, người cũng có thể chịu được sự xoc nẩy của xe ngựa. Lần này, hoàng thượng đã hạ chỉ, nếu lão nô không mời được nương nương hồi cung, thân già này cũng không thể trở về.

Nghe xong những lời này, ta cười khẩy. Cao Vô Dung nhà ngươi còn sống đến tận lúc Càn Long lên ngôi.

Cao Vô Dung phía sau tiếp tục khuyên bảo:

-          Nương nương, hoàng thượng đối với người rất thật lòng, Người khác không biết nhưng lão nô có mắt nhìn, vẫn luôn thấy rõ.

Ta xoay người lại, nhàn nhạt nói:

-          Hoàng thượng bận rộn việc triều đình, lại còn phải quan tâm đến những tú nữ như hoa như ngọc kia, làm sao còn thời gian nghĩ đến ta.

Mùa thu năm ngoái, hậu cung tuyển tú nữ. Ta biết được tin này, lập tức từ chối hồi cung, lấy lý do mang thai mệt nhọc, không chịu nổi xóc nảy. Dận Chân tuy là lo lắng, nhưng cũng không thể làm khác được. Từ sau khi Thập ta mất, hắn thiếu đi một phụ tá đắc lực, đành thông qua việc tuyển tú đổi sự ủng hộ của triều thần. Mặc dù biết đây chỉ là chiêu bài chính trị, nhưng ta vẫn không thể chấp nhận được. Người trong cung, ngoài cung đang đồn đãi, nói Lan quý phi ta ‘được sủng mà kiêu’…  Người trong các,ngoại trừ Xảo Tuệ và Cúc Hương vẫn chăm sóc ta như bình thường, những kẻ khác có phần e dè. Dù sao một Quý phi nương nương như ta vẫn chỉ một thân một mình, không có thế lực nhà ngoại cậy nhờ.

Cao Vô Dung vẫn cúi đầu, chưa chịu bỏ đi:

-          Nương nương, sắp đến lễ đầy tháng của tiểu cách cách, các nương nương trong cung đã thu xếp chu toàn…

Ta vung tay, giận dữ nói:

-          Đầy tháng của con gái ta, liên quan gì tới bọn họ.

Cao Vô Dung thấy bộ dạng ta như vậy, quỳ sụp khấu đầu nói:

-          Lão nô thỉnh nương nương thương cho.

Ta mềm lòng, nhắm mắt nói:

-          Đến hôm đó, ta sẽ để Xảo Tuệ bế cách cách vào cung.

Cao Vô Dung mừng rỡ, khẽ cám ơn rồi xoay người rời đi.

Vì chuyện này, ta cảm thấy không vui, liền quay về phòng, lấy giấy bút ra vẽ cho qua ngày. Chuyên tâm vẽ tranh, đến khi hoàn thành ta mới giật mình. Đèn trong cung đã thắp sáng từ bao giờ, Cúc Hương đang dựa người gà gật bên cửa.

Ta buông bút, khẽ thở dài. Cúc Hương bừng tỉnh, chạy tới hỏi:

-          Nương nương, nô tỳ truyền dọn cơm nhé.

Ta lắc đầu. Cúc Hương nhíu mày nói:

-          Mấy ngày nay nương nương chẳng ăn uống gì, đã gầy hơn rất nhiều, cứ thế làm sao được. Nô tỳ đã sai nhà bếp chuẩn bị sẵn, người ăn một chút.

Ta khoát tay, ra hiệu cho nàng lui ra. Cúc Hương nhướn mày, không nói gì hơn, hậm hực bước ra ngoài.

Cất đi bức tranh vừa vẽ, ta cầm lên một quyển sách, nằm dựa lên ghế dài đọc.

« Trường Môn sự ,
Chuẩn nghĩ giai kỳ hựu ngộ.
Nga mi tằng hữu nhân đố.
Thiên kim túng mãi Tương Như phú,
Mạch mạch thử tình thuỳ tố? » trích Mô ngư nhi – Tần Khí Bật

« Truyện Trường Môn thuở nọ,
Dịp may e chừng đã lỡ.
Mày ngài thêm vướng nợ.
Ngàn vàng mua lấy phú Tương Như,
Tình cảnh ấy cùng ai bày tỏ ? »

Ta bật cười. Tác giả vốn có lòng cứu quốc, sớm ngày thống nhất non sông nhưng không thể thực hiện như ý nguyện, đành viết ra lời tâm sự, không dám nói thẳng nên mượn chuyện Trần A Kiều. Đây vốn là chuyện đám văn nhân vẫn hay đùa bỡn văn chương.

Cười thầm một hồi, ta lại cảm thấy tự trào phúng bản thân. Ta vốn từ phủ Thập tam vào trong vườn. Thập tam vừa qua đời, hoàng thượng lên ở hẳn trong cung. Thậm chí, lúc ta sinh Lan nhi, hắn cũng không tới thăm. Hoàng hậu Ô Lạt Na Lạp thị sức khỏe không tốt, không thể tới đây. Chỉ có Hi phi dẫn Phó Nhã cùng một trắc phúc tấn mới nạp của Hoằng Lịch tới thăm, nói chuyện phiếm.

Từ khi xẩy ra vụ án Tằng Tĩnh, Lữ Lưu Lương, tháng mười năm ngoái xẩy ra chuyện dân chúng biểu tình kháng án cho đám tội phạm văn án kia. Vừa dẹp xong loạn đó, đến tháng ba năm nay lại xẩy ra chuyện phản đối lệnh giao nộp lương thực. Chuyện này nối tiếp chuyện kia, đúng lúc đại quân chinh tây. Nội loạn nổi lên khiến Dận Chân đầu bù tóc rối, không có thời gian phân thân.

Nội tình như vậy, ít ai hiểu rõ, chỉ biết ta bị thờ ơ lạnh nhạt. Đám cung nữ mới nhập cung kia đều đã trổ hết tài năng, mà thế lực đứng sau mỗi tú nữ đến hoàng thượng cũng phải nể vài phần. Nghĩ như vậy, ta liền trở thành Trần A Kiều, mà Chân Hi các biến thành Trường Môn cung.

Tuy hiểu rõ không phải như vậy, nhưng ta vẫn có chút đau lòng, lắc đầu kìm nén sầu khổ, tự nói với bản thân ‘là do ngươi tự mình tìm lấy, không thể trách người khác’. Nếu như ta có thể nghĩ thoáng hơn một chút, không tỏ thái độ ngay khi vừa nghe đến chuyện tuyển tú, ngoan ngoãn cùng hoàng thượng vào cung thì giờ đâu phải ngồi đây hối hận. Đến hôm nay, ta muốn leo xuống mà đâu có thang chờ sẵn.

Yên lặng hồi lâu, ta mải mê suy nghĩ, rồi dần thiếp ngủ.

Đang lúc chập chờn, ta nghe có tiếng động lạ, hoảng hốt lo sợ. Ban đêm không có lệnh gọi mà tự ý vào phòng, chỉ có một mình hắn. Nhưng lúc này, hắn đang ở trong cung, không thể đến đây được.

Suy nghĩ mông lung, cứ ngỡ ta đang nằm mơ chưa tỉnh, thì thấy có người ngồi xuống cạnh ta. Ta hoảng sợ, quay người vung mạnh tay đánh hắn. Chưa kịp đánh, toàn thân ta đã bị kéo đổ vào người hắn, mùi hương quen thuộc giúp ta quên đi sợ hãi.

Những ủy khuất trong lòng lập tức có cơ hội phát ra ngoài. Ta cắn mạnh vào vai hắn. Hắn khẽ kêu đau một tiếng, rồi bế ta đi vào giường. Ta ôm chặt cổ hắn, khóc rấm rứt trong ngực hắn, nước mắt dồn nén mấy hôm nay tuôn ra hết.

Hắn đặt ta vào giường, rồi ngả lưng xuống cạnh ta. Hắn đưa tay ôn lưng ta, cố xoay ta lại nhưng ta đưa tay lên che mắt, không nhìn hắn. Hắn cố gỡ tay ta xuống, cười khẽ:

-          Giận ta đến mấy tháng rồi, vẫn chưa nguôi sao ?

Ta đẩy ta hắn ra, hắn thừa dịp hôn trộm ta một cái, rồi thở dài:

-          Thiếu Thập tam đệ hỗ trợ, ta đây mệt mỏi cả tinh thần lẫn thể xác. Mặc dù Hoằng Lịch đã đi theo học hỏi Thập tam được vài năm, nhưng nó vẫn còn rất ít kinh nghiệm, không thể như Thập tam suy nghĩ chu toàn.

Nghe nhắc tới Thập ta, ta ngây người, nằm yên không lên tiếng. Hắn lại thở dài, ôm ta vào lòng, vỗ nhẹ lưng ta, hồi lâu vẫn không nói gì.

Nghe hơi thở của hắn đều đều, ta nghĩ hắn đã ngủ say, liện nhẹ nhàng nhích ra xa hắn. Thế nhưng, vừa động hắn đã lôi ta lại. Nhìn vẻ mặt mệt mỏi của hắn, ta cũng mềm lòng, không đành rời xa thêm.

Hắn hơi lui ra sau, nhìn thẳng mắt ta, nói:

-          Ta vốn định đợi Lan tỷ đầy tháng, sẽ đưa mẹ con nàng hồi cung.

Ánh mắt hắn hiện ra một vẻ không đành, nhìn ta chăm chú. Ta liếc mắt nhìn hắn, khẽ nói:

-          Ta vào cung làm gì ? Chỉ gây chướng mắt cho người ta.

Nghe lời ta nói, mắt hắn lóe lên một tia vui mừng:

-          Hơn nửa năm không nghe nàng nói chuyện, giọng nàng nghe thật hay. Từ nay, nàng phải nói với ta nhiều hơn mới được.

Ta ngẩn ra, hiểu rõ ý của hắn, đành trả lời:

-          Nô tỳ tuân mệnh.

Dận Chân khẽ rên lên một tiếng, khiến ta cũng thấy đau xót, không nỡ càu nhàu thêm. Tất cả không phải vì ta yêu hắn ư ? Từ xưa tới giờ, tình yêu của thiên tử đều rất mong manh. Ta có thể bình tĩnh sống một mình tại Viên Minh viên ư ? Cứ nghĩ bên cạnh hắn chỉ cần có một mình ta, liệu có đúng chăng ? Hậu cung tuyển tú là quy định từ xưa tới nay, một mình ta làm sao thay đổi. Tuy rằng hểu rõ như vậy, nhưng mỗi lần gặp phải chuyện này, ta đều đau khổ khó chịu.

Dận Chân đắp lại chăn cho ta, ôn nhu nói:

-          Ngủ đi thôi.

Ta giữ chăn thật chặt, nghiêm mặt nói:

-          Ta vẫn trong kỳ hậu sản, chàng vội cái gì chứ ? nếu chàng vội thì…

Dân Chân xốc lại chăn, nhìn ta nói:

-          Cả ngày bận rồn đến ăn không ngon, đâu còn thời gan mà nghĩ tới mấy chuyện khác.

Nghe hắn nói, ta hình như đã tự làm khổ mình. Sau nữa năm cách biệt, ta lo lắng nhất vẫn là chuyện này. Ta im lặng, khẽ xả ra tiếng cười. Thì ra, ta cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường.

Thấy ta im lặng không lên tiếng, Dận Chân cũng khẽ cười:

-          Sau này, nàng đừng nghĩ quẩn rồi uống phải dấm chua.

Mặt ta nóng bừng, thì ra lâu nay, ta vẫn luôn muốn hắn trở về phòng như hôm nay.

Giữa đêm, Dận Chân vượt qua chặng đường hơn sáu dặm về đây với ta, đặt lưng xuống giường là ngủ say luôn. Ta tuy buồn ngủ rũ ra nhưng vẫn không ngủ được, chỉ im lặng ngắm nhìn hắn.

Bộ bộ kinh tâm 2 – Chương 27.5

Ta lúc tỉnh lúc mê. Khi tỉnh, ta nhìn thấy Dận Chân, Thừa Hoan ở bên chăm sóc liên cảm thấy đau lòng, bất an, đầu đau muốn vỡ tung. Lúc mê, ta liên tục gặp ác mộng: hình ảnh Lục A ca giẫy giụa trong nước kêu ‘A Mã’; hình ảnh Lục Vu bồng đứa nhỏ trên tay, toàn thân đầy máu, ai oán nhìn ta; thậm chí, là vài gương mặt thị vệ không rõ ràng đuổi theo ta…
Trong cơn hỗn độn, ta còn một tia ý thức. Ta liên tục nhắc nhở mình, đây chỉ là giấc mộng, là ảo giác, chỉ cần ta tỉnh lại, tất cả đều không tồn tại. Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng ta vẫn không thể tỉnh lại.
– Ngạch nương ! Ngạch nương !
Tiếng gọi non nớt vang lên bên tai, khiến toàn thân ta chấn động, từng bước đi theo tiếng gọi đó. Một nữ nhi váy trắng đang đứng giữa bụi hoa, trang sức lấp lánh, nụ cười tươi sáng, mềm mại gọi :
– Ngạch nương ! Ngạch nương !
Ta ngạc nhiên nhìn quanh. Chỉ có ta ở đây. Ta bực mình hỏi :
– Ngạch nương ngươi là ai ? Vì sao một mình ngươi lại ở đây ?
Nữ nhi nhỏ bé kia giang rộng tay, cười nói :
– Ngạch unwong, người không nhận ra con sao ? còn là Lan nhi đây !
Ta quan sát nàng thật kỹ, khuôn mặt kia thật giống Dận Chân. Ta hoảng hốt, chậm rãi bước tới gần nàng. Liền đó, hình ảnh nàng dần trở nên mờ nhạt. Ta cuống lên, lớn tiếng gọi ‘Lan nhi’. Khuôn mặt nàng cũng gần biến mất, nói :
– Ngạch nương, cứu Lan nhi! Ngạch nương!!!
Ta phóng tới, ôm nàng vào lòng nhưng trong lòng không có gì cả, hình ảnh của nàng cũng hoàn toàn biến mất. Ta đau đớn, khóc không ra nước mắt, chỉ biết kêu gào ‘Lan nhi, Lan nhi’.
– … cứ như vậy, người lớn có thể cứu nhưng e là đưa trẻ sẽ mất! – Hà Thái y nói.
– Cơ thể nàng hoàn toàn bình thường, vì sao lại hôn mê nhiều ngày như vậy ? – Giọng nói của hắn khiến ta càng thêm đau khổ, càng không muốn mở mắt.
– Nương nương có tâm bệnh. Mặc dù người hôn mê không tỉnh, nhưng vẫn có ý thức. Là nương nương không muốn tỉnh lại. Nương nương đã gặp phải đả kích rất lớn, không chịu đựng nổi nên muốn chạy trốn. Chỉ cần nương nương nghĩ thông suốt, là người sẽ tỉnh lại. Bất quá, nương nương đã để ý tới chuyện này, chỉ e…
Hà Thái y nói xong câu này, Dận Chân liền nôn nóng cướp lời :
– Nếu nàng nghĩ không xong, thì sẽ không bao giờ tỉnh ?
Ta ngạo mạn mở mắt ta, liền thấy Hà thái y đang nhíu mày nói :
– Điều này, nô tài cũng không dám chắc.
Dận Chân nhíu mày nhìn ta. Ta quan sát hắn. Sắc mặt hắn liền trở nên vui vẻ, đứng một chỗ nhìn ta. Ta nhoẻn cười, muốn giơ tay lên nhưng không còn chút sức lực nào.
Ánh mắt Dận Chân trầm thống nhìn ta, từng bước lại gần. Hắn ngồi xuống giường, đỡ ta dậy rồi ôm vào lòng, khẽ vuốt tóc ta nói :
– Nàng tỉnh rồi ! Nàng tỉnh rồi !
Đám cung nữ thái giám trong phòng thấy vậy liền lục đục kéo nhau ra ngoài. Ta dán mình vào ngực hắn, rất lâu không nói gì.
Dận Chân đưa mắt nhìn Hà thái y, nói :
– Thật đúng như lời Thái y đã nói.
Hà thái y khom người đáp tạ. Hắn kéo tay ta đặt xuống gối cho Hà thái y chuẩn mạch. Lúc sau, Hà thái y đứng dậy nói :
– Hoàng thượng, thân thể nương nương hư nhược, thai nhi sợ rằng không ổn. Nương nương cần nằm yên tĩnh dưỡng hai tháng, để thai nhi ổn định lại mới có thể xuống giường.
Dận Chân lập tức đỡ ta nằm xuống, rồi nắm chặt tay ta, ánh mắt hắn ấm áp vui vẻ nhìn ta. Tinh thần ta không tốt, ánh mắt lại trở nên mơ màng, dường như lại thấy nữ nhi váy trắng đang mỉm cười gọi ‘ngạch nương’. Ta vui mừng, mở rộng tay đón nàng nhưng một lần nữa, hình bóng nhỏ bé kia lại biến mất. Ta kinh hoàng ‘a’ lên một tiếng, tỉnh lại.
Dận Chân lo lắng nhìn ta. Ta gượng cười. Hắn lắc đầu, nhẹ nhàng nói :
– Nghỉ ngơi cho tốt, ta sẽ dặn đám nô tài chăm sóc cho nàng.
Hắn đứng dậy bước đi, Hà thái y liền theo sau.
Từ lúc đó, ta ngoan ngoãn ở trong các tĩnh dưỡng. Cũng thật lạ, lúc thân thể khoẻ mạnh hơn, nữ nhi kia lại xuất hiện. Ta tự hỏi, nữ nhi kia phải chăng chính là hài nhi trong bụng ta. Nghĩ tới khả năng này, ta bật cười tự giễu mình có phải là người ở thế kỷ hai mốt không đây.
Hôm đó, Dận Chân vẫn ở trong đại điện xử lý quân vụ ở Tây Bắc, qua bữa tối vẫn chưa về. Ta dùng bữa xong, ta cho mọi người lui ra. Ta trải giấy mài mực, suy ngẫm vẽ lại hình dáng ‘Lan nhi’… Một tiểu cô nương xinh đẹp sôi nổi… Ta buông bút, yên lặng đứng trước bàn ngắm nhìn, khoé miệng nở nụ cười.
Một tiếng ‘hừ’ nhẹ phía sau khiến ta giật mình. Ta quay đầu lại, thấy Dận Chân lắc đầu nói :
– Ta phải làm sao với nàng bây giờ ? Thái y bắt nàng nằm trên giường hai tháng, lúc này mới được nửa tháng mà nàng đã thế này.
Ta cười nói :
– Cả ngày nằm trên giường, toàn thân mỏi nhừ. Ta chỉ tập viết chữ, vẽ tranh, coi như vận động nhẹ một chút.
Dận Chân bước tới, ôm quanh lưng ta, cười nói :
– Nàng luôn có rất nhiều lý do. Nhưng cũng may, lần này nàng không vẽ ta cầm vợt bắt cá.
Hắn đưa mắt nhìn bức tranh, nghi hoặc hỏi :
– Bé gái trong tranh da trắng như tuyết, giống như Lăng Ba tiên nữ không vướng bụi trần, bước đi trong gió. Bé là ai ? sao ta chưa bao giờ gặp qua ?
Ta dựa đầu vào vai hắn :
– Chàng nhìn kỹ lại đi.
Hắn chăm chú quan sát, đặt tay lên bụng ta, cười nói :
– Nàng mong muốn sinh ra một tiểu cách cách!
Tuy hiểu rõ dù là do ta mong muốn, hay là hắn mong muốn, chúng ta cũng không thể làm chủ được, nhưng ta vẫn thấy vô cùng ấm áp, liền gật đầu.
Hắn dẫn ta đi tới giường, xếp lại gối rồi đỡ ta nằm xuống. Hắn cũng nằm cạnh ta. Ta cười trên hắn, nhích người gối lên vai hắn. Hai người yên lặng nằm. Một lúc lâu sau, không nghe thấy động tĩnh, ta quay đầu nhìn sang, thấy hắn đang nhìn thẳng lên màn, không biết nghĩ điều gì.
Ta bồi hồi, những ý nghĩ không vui lại ùa về. Hắn mở miệng nói:
– Nhược Hi, nàng có khúc mắc gì không thể nói với ta sao?
Ta bừng tỉnh. Ta có thể nói sao ? Chính như Lữ Lam Hi đã nói, tại đây chúng ta đều là quái vật, hắn sẽ nhìn ta với ánh mắt nào đây ? Ta cắn môi, không nói một lời. Dận Chân thở dài, xoay người nhìn ta, nói:
– Vết thương trên môi nàng vừa lành. Nàng không muốn nói thì thôi.
Ta nhắm mắt lại. Hắn nói tiếp :
– Nàng cũng biết, mỗi đêm ta nghe được tiếng thét hoảng sợ của nàng, ta khó chịu thế nào. Nàng rốt cuộc gặp chuyện gì mà mỗi đêm đều gặp ác mộng.
Ta do dự hồi lâu, nhích lại gần hắn, áp má vào ngực hắn, không lên tiếng. Hắn lại thở dài :
– Mỗi lần ta hỏi việc này, nàng luôn im lặng.
Ta vẫn làm như không nghe thấy. Lúc lâu sau, hắn hỏi :
– Ngủ rồi sao ?
Ta nhắm mắt, cố gắng hít thở thật đều. Hắn thấy vậy, thở dài, đưa tay ôm ta, không nói thêm.
Không biết đã qua bao lâu, thấy hắn đã ngủ say, ta nhẹ nhấc tay hắn, cẩn thận xoay người ngồi dựa lưng vào tường, yên lặng quan sát hắn.
Trong lúc ngủ, trán hắn vẫn không hề giãn ra. Ta đưa tay vuốt nhẹ trán hắn, nhưng đưa tay ra giữa chừng lại thu về. Chỉ cần vuốt lên là được sao ? Vấn đề căn bản chưa được giải quyết, làm sao có thể biến mất, chỉ làm hăn thêm phiền não. Lúc này, ta thống khổ, nếu hắn biết đều có liên quan tới ta, hắn sẽ càng thêm hổ thẹn với Thập tam.
Gục mặt bó gối hồi lâu, ‘nói, không nói’ cứ xoay quanh trong đầu.
Một tiếng chim hót vang lên, ta ngẩng đầu, bên ngoài đã có ánh sáng. Ta khẽ khàng nằm xuống. Vừa lúc, Cao Vô Dung ở bên ngoài lên tiếng :
– Hoàng thượng, đã tới giờ lâm triều.
Có tiếng động rất khẽ phía sau, ta nhắm mắt lại. Hắn ngồi dậy, dẹm lại chăn cho ta, rồi khẽ mở cửa phòng. Cao Vô Dung bước vào, giúp hắn rửa mặt, mặc quần áo. Một lúc sau, cả hai rời đi.
Tiếng đóng cửa vừa vang lên, ta liền mở mắt, hoàn toàn tỉnh táo. Ta mở to hai mắt, nhìn chằm chằm lên màn, im lặng nằm trên giường.
Tiếng chim hót vui vẻ phá tan bầu không khí tĩnh lặng trong các, ánh mặt trời lọt qua song cửa chiếu vào. Ta đứng dậy, thấy Cúc Hương bưng chậu nước đi vào, giúp ta rửa mặt.
Một đêm không ngủ, nhưng ta lại hoàn toàn tỉnh táo. Ta chải đầu, thuận miệng hỏi Cúc Hương:
– Cách cách đã dậy chưa ?
Cúc Hương mỉm cười :
– Nghe Hồng Ngọc nói, cách cách gần đây luôn dậy sớm tản bộ ngoài vườn.
Ta khẽ giật mình. Gần đây không khoẻ, đã quên mất đứa nhỏ này. A mã, ngạch nương lần lượt qua đời, đả kích này đâu dễ gì vượt qua. Nghe Dận Chân nói, Thừa Hoan sau lễ tang của Thập tam đã khá hơn rất nhiều, nhưng ta vẫn mơ hồ lo lắng. Đứa nhỏ này sau khi về phủ, đã thay đổi nhiều, ta không thể đoán được tâm tư nữa.
Nhanh chóng chải đầu, ta rời phòng bước đến phòng của Thừa Hoan. Cúc Hương vội la lên :
– Nương nương, người không thể ra ngoài.
– Ta chỉ tới phòng của cách cách, không đi xa đâu – Ta vừa đi vừa nói
– Để nô tỳ đi theo người – Cúc Hương đuổi theo.
Ta đi tới trước cửa phòng Thừa Hoan, đẩy cửa mà vào. Trên giường, chăn nệm gọn gàng, gương đồng không vương một hạt bụi. Trên bàn viết vẫn đang bày ra bức tranh, ta bước lại nhìn. Thì ra, đó là bức tranh vẽ Thập tam và Lục Vu.
Tranh vẽ Lục Vu đang gảy đàn tranh, còn Thập tam thổi sao. Hai người ngập tràn hạnh phúc và tình ý. Đây vốn là bức tranh được Thập tam treo trang trọng nhất trong thư phòng. Ta chăm chú nhìn, trong lòng lại hỗn độn những nỗi thống khổ.
– Nô tỳ tham kiến nương nương.
Hồng Ngọc cung kính thỉnh an. Tâm sự của ta liền biến mất, xoay người lại hỏi:
– Cách cách thường làm những gì?
Hồng Ngọc thê lương, tiến lên trả lời:
– Mấy ngày nay, cách cách không nói một câu, mỗi ngày đều ra ngoài tản bộ. Thời gian còn lại, cách cách ngắm bức tranh kia, có lúc đứng liền hai canh giờ.
Hồng Ngọc nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào nói tiếp:
– Mấy năm nay tuy cách cách ở trong phủ, nhưng ở cạnh phúc tấn chẳng được mấy ngày.
Ta căng thẳng, nhíu mày hỏi:
– Lục Vu ở trong phủ bị cô lập?
Hồng Ngọc gật đầu, nước mắt tuôn rơi:
– Nếu như chỉ là bị cô lập, vậy cũng rất tốt rồi.
Lòng ta run lên, Lục Vu vài lần gặp phải tai nạn, đều là cố ý ư? Thấy bộ dạng ta như vậy, Hồng Ngọc cười khổ:
– Cách cách thường xuyên ở trong cung, mà Vương gia thì bận việc Triều đình, căn bản không bận tâm đến chuyện trong phủ. Chủ tử lương thiện, mọi uỷ khuất đều một mình chịu đựng, dặn dò đám người xung quanh ‘nghìn vạn lần không được đề cập với Vương gia, nếu không nghe lời sẽ bị đuổi đi’.
Một nữ tử tài tình kiêu ngạo đến vậy, lại phải ăn nói khép nép, cam chịu sống trong phủ Thập tam. Ta run giọng hỏi:
– Đích phúc tấn không phải vẫn rất chăm sóc Lục Vu sao? Cách cách có biết việc này không?
Hồng Ngọc lau nước mắt, nói:
– Đích phúc tấn mặc dù đối với chủ tử rất tốt, nhưng trong phủ chuyện to chuyện nhỏ đều do người lo liệu. ít khi tới Tĩnh Nguyệt tiểu trúc. Với tính tình của chủ tử, tất nhiên người sẽ không nói với đích phúc tấn những việc này. Cách cách sau khi trở về, những phúc tấn khác mặc dù càng thêm căm hận nhưng nô tỳ không ngờ họ lại nghĩ ra kế sách độc ác đến vậy. Lúc đầu, phúc tấn gặp hoả hoạn, bên hông cháy hết da thịt, nô tỳ nghĩ lại còn kinh sợ. Cách cách chính mắt nhìn thấy, làm sao không rõ việc này. Phúc tấn đã khóc lóc không cho Cách cách nói lại với Vương gia. Quả thật, Cách cách đã không nói với ai chuyện này, nhưng từ lúc đó, cách cách luôn ở bên không rời phúc tấn. Nô tỳ vui thầm trong lòng, nghĩ Phúc tấn khổ tận cam lai, không ngờ lại có kết quả này.
Thì ra lúc Lục Vu bị bỏng, Thừa Hoan luôn ở trong vườn, ta vẫn cho rằng là vì Thừa Hoan muốn chăm sóc Lục Vu thật tốt, không ngờ lại còn do nguyên nhân này.
Ta càng thêm lo lắng, vội hỏi:
– Cách cách thường đi dạo ở đâu?
Hồng Ngọc thấy ta lộ vẻ lo lắng, cũng vội vàng trả lời:
– Cách Cách đi thuyền trên hồ.
Ta ngẩn ra, nghi hoặc hỏi :
– Cách cách chỉ đi một mình ?
Hồng Ngọc gật đầu :
– Từ sáng sớm, cách cách đã sai thái giám chèo thuyền ra hồ, một người một thuyền, đưa cách cách ra giữa hồ, đến bữa tối đi chèo về.
Ta bước ra ngoài, Cúc Hương lập tức bước lên định ngăn lại. Ta dứt khoát khoát tay cho nàng trở lại. Cúc Hương lộ vẻ khó xử, ta liền chau mày. Cuối cùng, Cúc Hương bĩu môi phụng phịu quay về. Ta quay người lại nói với Hồng Ngọc :
– Ngươi cũng ở lại đây.
Hồng Ngọc gật đầu. Ta bước nhanh rời khỏi viện.
Ta đứng ở mũi thuyền, nhìn thấy hai chiếc thuyền ở phía xa. Một chiếc lờ lững trôi theo dòng nước, một chiếc chầm chậm theo phía sau, giữ khoảng cách nhất định. Trên mũi thuyền phía sau cũng có một bóng người, đang chăm chú quan sát thuyền phía trước.
Ta hơi giật mình, thuyền phía trước là Thừa Hoan, còn ai ở phía sau ? Khoảng cách còn khá xa, ta không nhìn rõ lai ai, nhưng rõ ràng là rất lo lắng cho Thừa Hoan. Nghĩ vậy, ta an tâm hơn một chút, nhưng vẫn giục thái giam chèo nhanh tay một chút.
Người trên thuyền kia dường như đã thấy ta, liền cho thuyền đổi hướng lại gần. Ta đưa tay lên trán che nắng, nhưng vẫn không biết người đó là ai.
Đến khi hai thuyền sát vào nhau, người đó nhảy sang thuyền ta, đi tới trước mặt nói :
– Tá Đặc tham kiến cô cô.
Nghe giọng nói, ta mới biết là hắn. Mắt nhìn thẳng vào mặt trời quá lâu khiến thị lực sút giảm, không nhìn rõ bóng người. Ta nhắm mắt một lát mới có thể nhìn rõ lại. Tá Đặc vẫn quỳ trước mặt, ta vội đỡ hắn đứng lên.
Sắc mặt Tá Đặc vô cùng lo lắng, ánh mắt thâm tình, nhìn ra vẻ không đành lòng. Ta quan sát hắn, trong lòng thầm mừng cho Thừa Hoan.
Hắn mặc dù đang đứng trước mặt ta, nhưng vẫn hướng về người ở giữa hồ kia, liên tục ngoái nhìn. Ta khẽ cười, đi vào trong khoang. Tá Đặc nhìn ta, nhìn hình bóng ở giữa hồ kia, lưỡng lự một hồi rồi dặn thái giám:
– Ngươi trông chừng cách cách, có chuyện phải gọi ta ngay.
Thái giám kia gật đầu, hắn liền bước vào trong khoang. Ngồi xuống trước mặt ta, hắn vội hỏi:
– Cô cô, chúng ta nên làm thế nào? Mẫu phi có gửi thư nói, cháu nên mau chóng mang Thừa Hoan về thảo nguyên. Thế nhưng, Thừa Hoan không chịu gặp mặt cháu.
Từ khi Tá Đặc vào Giao Huy viên, mỗi lần theo Thừa Hoan vào vườn thỉnh an, đều cùng gọi ‘cô cô’. Ta cũng rất thích cách xưng hô này, bởi vậy rất vui.
Mẫn Mẫn vô cùng lo lắng cho Thừa Hoan, sợ con trẻ không chịu được đả kích này, nên mới có quyết định như vậy. Ta suy nghĩ một hồi, nghiêm túc hỏi Tá Đặc:
– Cháu thật sự thích Thừa Hoan?
Tá Đặc ngẩn ra, không tin ta vừa hỏi hắn như vậy. Tá Đặc nắm chặt tay, đi tới bên cửa sổ, sắc mặt đỏ bừng, tức giận nói:
– Người ngoài không hiểu, nhưng chẳng lẽ cô cô không nhận ra. Đời này, ngoại trừ Thừa Hoan, ai cháu cũng không cần. Cháu đã nói với mẫu phi, nếu như Thừa Hoan không theo cháu về Mông Cổ, cháu sẽ ở lại đây. Chỉ cần có thể ở cùng Thừa Hoan, cháu có thể bỏ qua tất cả.
Thấy sắc mặt kích động của hắn, hơi thở hổn hển, ta thầm thở dài, mỉm cười nói:
– Vương phi còn có lựa chọn khác sao?
Tá Đặc giật mình, đột nhiên hiểu rõ không phải là ta nghi ngờ hắn, liền thả lỏng, ngượng ngùng nói:
– Cô cô đừng nên trách cứ, là do cháu vội vàng, mới nói mà không nghĩ như vậy. Mẫu phi hoàn toàn ủng hộ chúng cháu, còn nói đợi người thu xếp chuyện ngoài biên ải ổn thoả, sẽ đích thân tới đây đón Thừa Hoan.
Ta cười lớn, Mẫn Mẫn đã nghĩ như vậy, ta không còn lo lắng gì nữa. Thế nhưng, Thừa Hoan đang suy nghĩ thế nào, vì sao không chịu gặp mặt Tá Đặc?
Chân Hi các vốn không phải nơi lưu giữ Thừa Hoan. Thấy nàng bi thương đến vậy, giữ nàng không bằng để nàng sớm ngày rời đi. Thay đổi môi trường, thời gian dài là phương thuốc chữa lành vết thương.
Yên lặng suy nghĩ hồi lâu, thái giám bên ngoài bẩm báo, đã áp sát thuyền của Thừa Hoan. Ta ngẩng đầu nhìn Tá Đặc, hắn đang thò đầu ra ngoài quan sát. Ta than khẽ, hắn quay vào, ngượng ngùng cười. Ta nói:
– Cháu trước hết cứ ở trong khoang thuyền đã, đừng nên ra ngoài.
Hắn gật đầu, ta bước ra mũi thuyền. Thừa Hoan đang ngồi trên mũi thuyền, chăm chú nhìn mặt hồ lay động, ánh mắt ảm đạm bi thương.
Thái giam đỡ ta bước sang bên đó, rồi xoay người căn dặn thuyền kia lui lại phía sau một chút.
Ta vịn lan can, chậm rãi tới gần Thừa Hoan. Thừa Hoan vẫn như cũ, không hề phát hiện có người đứng bên cạnh. Ta ngồi xuống cạnh nàng, nàng đưa mắt nhìn ta rồi lại chăm chú nhìn mặt nước như trước. Hai người lẳng lặng ngồi. Ta cầm thay Thừa Hoan, nói:
– Thừa Hoan, con rời khỏi đây, tới chỗ Mẫn Mẫn Vương phi nhé?
Thừa Hoan quay sang nhìn ta, cười ảm đạm, nói:
– Cô cô, con rất sợ.
Ta khẽ thở dài. Thừa Hoan thều thào:
– Thừa Hoan suy nghĩ nhiều mệt lắm rồi.
Ta kéo đầu nàng dựa vào vai ta. Nàng vẫn nắm chặt tay ta, than vãn:
– Con không muốn sống như ngạch nương. Con sẽ không làm liên luỵ tới cô cô, để Thừa Hoan bên cạnh hầu hạ người suốt quãng đời còn lại, được không?
Ta vỗ nhẹ lên tay nàng, nói:
– Tá Đặc có gì không tốt thì còn có Mẫn Mẫn Vương phi, người sẽ coi con như con ruột.
Thừa Hoan lắc đầu, cười khổ:
– Bọn họ đều tốt, nhưng A mã và ngạch nương không tốt sao? Trong mắt ngạch nương chỉ có A mã, nhưng kết quả thì thế nào. Con vẫn nghĩ, dường như A mã trước khi tới Thiên Sơn đã có quyết định sẵn, là sẽ trở về đoàn tụ cùng ngạch nương. Nếu thật như vậy, quả là yêu quá rồi bị tình yêu tổn thương. Thừa Hoan không muốn như vậy. Con muốn sống một mình.
Ta run lên, thì ra nàng nghĩ như vậy. Mấy hôm nay Thừa Hoan suy nghĩ chỉ là vì vấn đề này, chẳng trách nàng không muốn gặp Tá Đặc.
Ta đẩy Thừa Hoan ra, xoay nàng đối diện với ta, nhìn nàng nói:
– Chỉ có yêu thật lòng mới biết được là có xứng đang hay không. Thừa Hoan, phải chăng con được yêu quá dễ dàng mà coi thường?
Thừa Hoan giật mình nhìn ta, ánh mắt mê man. Ta nhìn nàng, nàng không nói gì, liệu có thể nghĩ thông suốt hay không.
Một lúc lâu sau, Thừa Hoan rút từ trong cổ ra một miếng ngọc bội, yên lặng ngắm hồi lâu. Cuối cùng, Thừa Hoan ngẩng đầu nói:
– Cô cô, ta sẽ đi theo chàng, nhưng ta không muốn thành thân sớm.
Ta mừng đến rơi lệ, gật đầu nói:
– Ba năm sau, nếu như con vẫn không muốn lấy Tá Đặc làm chồng, cô cô sẽ đích thân đón con trở về.
Thừa Hoan nhếch miệng cười. Ta đứng lên, hướng về thuyền phía sau khoát tay ra hiệu. Hắn liền chộp mái chèo trong tay thái giám, chèo mạnh vài cái, nhưng thuyền không tiến lên phía trước mà xoay vòng. Tiểu thái giám kia yên lặng nhìn hắn, hắn liền ném chèo lại. Tiểu thái giám kia nhặt lên rồi nhẹ nhàng đẩy thuyền.
Tá Đặc bình tĩnh nhìn Thừa Hoan. Thừa Hoan đưa mắt nhìn hắn, rồi lại nhìn mặt hồ. Tá Đặc căng thẳng, sải bước nhẩy sang, nắm chặt tay Thừa Hoan. Thừa Hoan run rẩy, không giãy ra nhưng ngượng ngừng nhìn ta.
Ta mỉm cười, nhìn đôi trẻ trong nắng sớm lòng vui mừng hạnh phúc, xoay người trở lại thuyền của mình.
Ta vừa bước vào khoang, Thừa Hoan nói lớn:
– Cô cô, trước khi đi, con muốn nhìn thấy hung thủ ám sát ngạch nương phải đền tội.
Bước chân ngập ngừng, toàn thân lảo đảo khiến thái giám kinh hãi, chạy lại đỡ. Không hiểu thế nào, hắn lại rơi xuống nước, còn ta thì ngã xuống đất.
Tá Đặc, Thừa Hoan sợ hãi, nhưng thái giám kia đã ngã xuống nước, hai thuyền thì bị tách rời càng lúc càng xa. Tiểu thái giám toàn thân ướt đẫm, loay hoay bò lên thuyền, dập đầu tạ tội rồi chèo thuyền về phía Hạnh Hoa Xuân quán. Ta ngồi trong khoang, bần thần văng vẳng ‘muốn nhìn thấy hung thủ ám sát ngạch nương phải đền tội’.